Bài dịch|Translation: Mr. An – The Vietnamese Kway Chap seller (in Singapore)

Đã lâu rồi mình không “vui chơi” với dịch thuật, và hôm nay mình quyết định dịch nhanh (dưới 10 phút) một bài viết dưới đây. Như là thực hiện một lời hứa “vu vơ” với người viết bài tiếng Việt, cũng là người đã ngồi cùng mình ăn món này ở Singapore:

An, người Hà Tĩnh, sang Singapore làm thuê đã tròn 1 năm tại một tiệm ăn mở cửa 24/24. Chỗ này sở trường món Kway Chap, giống phá lấu của Vn mình. Ngoài ra còn có vịt quay ăn với cơm hay mì, chan nước sốt vị thuốc bắc rất vừa miệng. Nói là tiệm chứ thật ra chỉ là cái gian nhỏ trong một food court thưa khách ở khu Little India.

Mr. An, from Hà Tĩnh Province, Vietnam has been working in a 24 hr eatery near Little India, Singapore for a year. The little stall’s signature dish is Kway Chap, similar to the Vietnamese version of “phá lấu” (braised pig organs). Other dishes in the menu include roasted duck (with rice or noodles), topped with the decious herbal broth. Customer traffic does not seem to be that much, at this late hour into the night.

Quan-Lai-Kway-Chap-666x500

(Photo credit: https://sethlui.com/11-best-kway-chaps-try-singapore/)
Tầm nửa đêm, đợi mãi chẳng có khách, tư nhiên thấy đồng hương nên An cũng mở lòng. “Đợt này giáp Tết nên người ta đi chơi hết, khu này vắng dữ lắm”. Kể cũng có duyên, hôm kia mới gặp một chị người Việt cũng bán phá lấu ở quán gần đó thì hôm nay gặp thêm anh này. Chị kia thì may mắn hơn, làm trong một cái quán đúng nghĩa, to đùng, ngay góc đường, nhiều nhân viên, khách ra vào tấp nập ăn đêm y như Tân Hải Vân lúc 2h sáng. Còn khu của An gần đó thì thảm hơn nhiều.

An làm ca đêm, ngày làm 12 tiếng từ 8h tối đến 8h sáng. “Chủ bên này khôn lắm, họ “bóc lột” hết mức có thể. Họ cho người ca sáng đến sớm một tí, để mình xong sớm rồi đi giao vịt cho các quán khác chứ ko được về. Nói là giao vịt chứ cũng phải vô nấu nước rồi chuẩn bị mọi thứ ready hết cho ca sáng bên kia. Chủ này nhiều quán lắm”, An kể về routine quen thuộc mỗi ngày.

51398460_10103786254178447_3002671534247510016_n

(Photo: Anh An trong bài viết/Mr. An in his stall – Credit: Quoc Khanh Tran)

Around midnight, as the work load had lessened, and suddenly encountering with people from his country, Mr. An’s eyes lighted up and started opening up “It is close to Lunar New Year (or Tết in Vietnamese, and Chinese New Year) now, people are already on vacations, not that many customers around…”. Seems like it was fated that we also met with a Vietnamese lady who sold “phá lấu” nearby the other day, today, we met Mr. An. The lady was working in a decently setup restaurant, big and strategically located with a lot of staff and customers. The crowded scene looks like Tân Hải Vân at 2AM. Mr. An’s area was not as crowded, the good kind. And worked night shifts, 12 hours per day from 8PM to 8AM.

“The owners are really smart; they abuse as much as they possibly can. They directed the day shift people to arrive a little bit early, so I can finish earlier to go deliver the roasted ducks to other stalls. I can’t go home right after finishing my shifts. It’s not just delivering the ducks, I have to prepare the broth and get everything ready for the day shifts. This owner has many stalls, not only this one” – Mr. An shared on his daily routine.
An chủ động, tháo vát, đa năng nên chủ càng thích giao thêm việc cho anh. “Phận mình làm thuê, lại không phải người bản xứ nên phải cố hết sức. Chủ kêu gì làm đó thôi chưa đủ, phải nhận thêm việc để họ tin tưởng mình”. Anh bảo trước đi làm bên Đài Loan thì chủ dễ thương hơn, mỗi lần mắc lỗi hay được thông cảm, còn chủ bên này thì chửi dữ lắm. Làm ko được thì có người khác thay ngay. “Bên này được cái ăn uống vệ sinh, mình không dám làm ẩu vì lỡ có một khách bị đau bụng thì cả hệ thống sẽ bị đóng cửa liền. Họ đến kiểm tra quán thường xuyên lắm”, An vừa nói vừa chỉ về bảng chứng nhận vệ sinh hạng A.

Để làm tốt công việc, An tự học thêm tiếng Trung để có thể giao tiếp lưu loát. Lúc nào rảnh là lên internet để nghe đàm thoại, rồi tập dợt hàng ngày với khách. “Mới đầu tôi cứ tưởng chỉ cần tiếng Anh, nhưng biết tiếng Hoa thì rõ ràng rất có lợi”. Vừa dứt lời thì một vị khách xuất hiện, hỏi anh dăm ba câu gì đó về menu bằng tiếng Hoa. An đối đáp trôi chảy và thoắt một cái đã thấy ở trong bếp chặt vịt. Mà tôi nghe một người bạn nói, ở cái xứ này, đâu chỉ lao động cấp thấp, cả đám văn phòng cấp cao nữa, phải giỏi tiếng Hoa thì mới trụ được lâu. Tiếng Anh không chưa đủ.

Mr. An is a proactive in his working and can multi-task, therefore, his work load only started piling up. “I’m just a foreign humble worker, not a local. Hence, I’ve got to try my best. I do as the owner asks me to, and that’s not enough. I have to go beyond my responsibilities so he will trust me more”. He shared that previously, he had worked with nicer Taiwanese restaurant owners. They forgave and let his innocent mistakes slip, but it is not the case in Singapore. Server jobs are very easy to replace here, indeed. “Foods are very hygienic over here. If customers happen to get stomachache, the franchise will have to close. Food investigators do very regular checking” – he said as he was pointing at the “A” signage above the stall, with pride.

In order to excel in his job, Mr. An self-learns Mandarin Chinese to communicate with customers. He learns most of his conversational vocabularies on the Internet, and practices with customers on a daily basis. “I thought only English is compulsory, but now I realise knowing Chinese is a great advantage to have!”. A customer interfered his thoughts, asking him about the menu in Mandarin. He replied seamlessly back in the language. In this tiny little island, not only blue-collar/servers personnel need Chinese, the corporate positions require it as well to cope with the daily tasks.
Cuộc trò chuyện bị cắt ngang nhưng tôi thấy vui vì An có thêm khách. Cũng qua nửa đêm rồi. Hy vọng sau Tết thì khu này sẽ đông đúc trở lại. Suy cho cùng, Tết là cảm xúc của quê hương, của tình cảm gia đình chứ chả phải thời điểm của một năm mới. Với những ai vất vả xa xứ mưu sinh lúc này, vài câu xã giao tâm sự với người đồng hương xa lạ chắc cũng phần nào an ủi.
Cảm ơn An về món phá lấu rất ngon!

Although our conversation had not reached its peak, I was happy because Mr. An had welcomed new customers. It was past mid-night; I do hope that his stall will be crowded again after Lunar New Year. The occasion is that sensation of homely nostalgia, of family’s joyous love, not just a calendar mark of a literal new year. A simple “how are you doing?” with those who are away from home, working hard to support their families, is already worth a warm & tingly feeling in their hearts, I believe.

Thank you, Mr. An for the Kway Chap!

By Trần Quốc Khánh

Translated into English: Rosie Dao HN

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s