Một điệp khúc

Đây là một bài thơ được viết bởi một cô bé 18 tuổi tên là… mình. Đây là bài thơ mình viết cho anh chàng mình đã cảm nắng trong bài thơ “5 ngày”. Mình để link lại cho bạn nào tò mò:

12 năm sau đó, mình tình cờ xem lại, thời gian có trôi qua nhưng hình như cô bé vẫn rất cứng rắn, dù trong tim rạn vỡ đến như thế nào đi chăng nữa. Những ngày này tâm trạng mình chông chênh lắm, mình đã chọn tiễn đi những điều tưởng như quen thuộc thân thương lắm với mình, cả con người cả vật chất. Một người mình yêu vô cùng cũng sắp không còn làm việc ở cùng thành phố với mình nữa. Nếu cách đây hai năm, mình nghĩ mình đã làm mọi cách để đi cùng anh, chỉ cần có anh là đủ.

Nhưng thời gian qua, mình nhận ra nhiều điều, trong đó có quyết định có đeo đuổi, bất chấp đúng sai để đi theo anh như năm nào không. Gần đây, một người bạn của mình từng khuyên “An nghĩ nếu ảnh đi lần này, Nhung sẽ không lựa chọn đi theo đâu. Người duy nhất để Nhung làm điều đó, An nghĩ trên đời chỉ nên là Bố của Nhung”…

Và tình cảm của mình sau hai năm dù một phần còn ở đó, âm ỉ, day dứt, nhưng lý trí mình không cho phép lại một lần nữa dọn đồ và chạy đến bên anh như hai năm trước. Dù mình biết anh ở đâu, và làm thế nào để có được điều mình muốn. Vì bây giờ mình biết, không có anh mình vẫn ổn.

Hôm qua không hiểu vì sao mình lại phóng xe máy đến dưới nhà anh hiện tại, cũng là khu căn hộ ngày ấy mình thuê (khi mình trả nhà, anh lại dọn đến) nhưng mình không lên nhà anh, lại càng không định bấm chuông (ngày xưa anh mà giận là mình lọ mọ đến tận nhà anh ôm ấp bằng được).

Mình đi thẳng ra đài vọng cảnh ở công viên trước nhà anh, cũng là nơi hồi yêu anh mình vẫn hay ra đó ngồi đọc sách, suy nghĩ về cuộc sống, về tình cảm, về anh. Mình khóc như một con bé con, khóc nức nở.

Một bóng người giống anh chạy bộ ngang qua trong cơn mưa, mình thật sự sợ đó là anh, mình đứng nép vào cột để người đàn ông ấy không nhìn thấy mình. Đó là một nỗi sợ vô căn cứ vì anh không bao giờ đi chạy ở ngoài, anh là chàng trai phòng gym và anh thì sẽ chẳng bao giờ đi chạy khi trời mưa tầm tã như thế này.

Hồi ấy, anh hay bật bài “Cai hong” (Cầu Vồng ) của Jay Chou (Châu Kiệt Luân) khi lái xe chở mình đi đâu đó hoặc mỗi khi đi làm về, mình thấy anh thường bật sẵn. Bài hát nói về việc một người phải đi, vì nỗi sợ phụ thuộc vào nhau, mình nhớ đại loại là vậy. Lần đầu tiên sau cơn mưa, và sau khi mình hết khóc, cầu vồng đã xuất hiện bên sông trước nhà anh, đầy đủ sắc màu. Mọi người gần đó lấy điện thoại ra chụp, may mắn là lúc ấy điện thoại của mình hết pin nên mình chỉ đó nhìn mà thôi. Trái tim mình lóe lên một tia sáng hạnh phúc, mình đã nghĩ “Ừ rồi sau cơn mưa, cầu vồng xinh đẹp sẽ xuất hiện. Giấc mơ nàng công chúa tìm thấy tình yêu của đời mình rồi sẽ thực hiện được thôi. Vũ trụ đã gửi cho mình một lời đáng yêu như thế này cơ mà”. Mình tự dưng vui vẻ ngay tức thì, và mua cho mình một cốc cà phê kem gừng ngọt lành mát rượi và nói chuyện với các bạn nhỏ pha chế trong quán quen ở dưới nhà mình cũ. Suy nghĩ về anh chẳng còn làm mình bận tâm nữa, và mình lấy giấy bút viết cho anh vài dòng bằng ngôn ngữ anh có thể hiểu được (rất tiếc không phải là tiếng Việt), mong là một ngày sẽ có dịp gửi cho anh… bản cứng.

Mình có viết về chuyện tình những năm 28 tuổi khi yêu anh ở đây: https://lavieenrosie.blog/2018/11/21/mot-cau-chuyen-tinh-yeu-bat-thuong/

IMG_20190508_170346_HDR

(Mình đã ngồi bệt xuống trời mưa và khóc ầm ĩ mất gần 15 phút thì phải – Ảnh chụp ở Công viên Central Park, Quận Bình Thạnh, Sài Gòn)

Sài Gòn những ngày nay nắng mưa thất thường, lại có cầu vồng cổ tích đáng yêu, như tâm trạng của cô gái ngấp nghé ngưỡng tuổi 30, bị tổn thương bao nhiêu lần rồi mà vẫn không sợ yêu một tí nào cả.

Anh nợ em một nỗi nhớ

Sau đêm đầu gặp nhau, anh chưa trả cho em.

Anh nợ em những giây phút mong chờ,

Buổi sáng ấy, anh trễ hẹn cùng em.

Anh nợ em những giọt nước mắt,

Vì anh, những lúc anh không hay.

***

Anh nợ em nhiều lá thư đầy xúc cảm,

Viết cho anh, mà chẳng có hồi âm.

Anh nợ em niềm vui em giữ kín,

Khi bên anh, những lúc nhớ đến anh

***

Anh nợ em những lời chia sẻ,

Khi em vui, cả lúc mắt nhòe trong đêm

Anh nợ em cả vô vàn lo lắng

Khi anh xa, cả khi anh ở bên

***

Anh nợ em một sự tức giận,

Khi một người đã xúc phạm em.

Anh nợ em những câu yêu thương

Em luôn chờ đợi, đâu chẳng thấy?

***

Anh nợ em những đêm không ngủ,

Em rất buồn vì những câu anh nhẹ buông.

Anh nợ em một vị trí đặc biệt

Trong tim anh, em chưa bao giờ có

***

Chào anh nhé, chào cả những kỷ niệm

Khép lại rồi, những ký ức anh, em

Chào anh nhé, chào những niềm vui nhỏ,

Anh đã dành, chỉ riêng tặng em.

Chào anh nhé, chào những lúc cô đơn,

Không có anh, giờ cũng chẳng buồn.

Chào anh nhé, chào những điều đã qua,

Em sẽ vững vàng, tiến lên phía trước,

Phía không anh, không có những nồng ấm,

Ta sẻ chia trong suốt chặng đường qua.

***

Em sẽ không khóc, và không suy nghĩ nữa,

Dằn lòng mình, sẽ vượt qua.

Dù anh luôn ở đây, nhưng ta lại chẳng thuộc về.

***

Anh yên tâm, em đã lớn hơn nhiều

(Sài Gòn, 19/03/2017 – cô bé mình 17 tuổi hơn rưỡi đã viết)

Với anh em vẫn là cô bé – Hồ Quỳnh Hương

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s