Như hơi thở

Hôm trước, chị tớ bảo,” Bạn ấy và em, đến với nhau như hơi thở”

Tớ tự hỏi, “bạn nào cơ, và thật vậy sao?”.

Một buổi sáng mùa hè năm 15 tuổi, anh ấy bước lên xe buýt,

… và tớ đã ngồi ở đó.

Anh ấy ngồi cạnh mẹ tớ trong cơ quan, nụ cười thật hiền,

… và tớ là con gái mẹ.

Tớ thấy nỗi lo lắng trên vai anh ấy,

… và tớ thì luôn nghĩ mình là siêu nhân.

Anh ấy bước đi và ngồi thật cô đơn, giữa biển người có tớ,

… và tớ là đứa có quá nhiều ấm áp để cho đi.

Những lần gặp gỡ nhau như thế,

Nào có phải nhẹ nhàng như hơi thở?

Còn tớ đã gặp ấy lúc nào? Chắc cũng đã lâu!

Tớ thấy ấy nhìn tớ hơi lâu một chút,

… và tớ mong ấy cũng đọc được ánh mắt tớ trả lời,

“Tớ thấy rồi nhé, tớ cũng vậy”,

.. nhưng có lẽ, ấy đã không.

Nhẹ nhàng và thơm mùi vệ đường đầy lá sau cơn mưa là ngày,

Tớ quên tất cả những điều trên,

Trong tim vang lên một bài hát trong trẻo trên đường đi làm,

Khi đọc tin nhắn ấy bảo, “quyển sách hôm nọ, ấy đọc đến đâu rồi?”,

Khi tớ cảm thấy nhất định phải kể cho ấy một lo lắng bé tin hin,

Khi tớ gạch từng này trên cuốn lịch trên bàn,

Đếm ngược cho đến một sáng sớm ngày hè, trời không nóng như đổ lửa,

Giữa núi rừng, có ấy ở bên, và tớ có thể bắt đầu thực sự thở.

Photo credit: https://favim.com/

Những suy nghĩ ngốc nghếch, SGN 23 tháng 6, 2020

– tự hỏi, “như thế nào là nhẹ nhàng như hơi thở?”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s